Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2022

Chuyện linh tinh

TrungHi

THỬ NHÌN KHÁC ĐI

Sáng nay, khi viết những dòng cuối cùng của một cái treatment, tôi ứa nước mắt vì thương nhân vật. Đến khi đọc được bài viết trên báo Tuổi Trẻ nhan đề “Chở chồng sau lưng” thì tôi không kềm nổi nữa, ngồi khóc luôn một trận cho đã. Khóc vì thấy thương tình cảm vợ chồng, tình cảm gia đình.

Mấy hôm trước, khi đang bơi, tôi chợt nghĩ ra một cái ý tưởng nhưng chưa biết sẽ phải làm gì với nó. Thôi nay viết ra vài dòng cho khuây khỏa. 

Mọi người hãy nghĩ về một cuộc li dị xấu xí nhất có thể. Hai con người yêu nhau sâu đậm cả thời tuổi trẻ nay đã trở thành hai người trung niên đầy những vết thương do người kia gây ra. Sau hai mươi năm, từ người lạ, họ thành người bạn, người cộng sự, người yêu, người thương và giờ trở thành kẻ thù. Thật thú vị khi thấy tình yêu có thể khoác cho đối phương nhiều lớp áo đến như thế nào. Trở lại với cặp đôi tan vỡ kia. Họ thề không gặp lại nhau, trong kiếp này và cả những kiếp sau. Nhìn vào mặt đối phương bây giờ họ chỉ cảm thấy một nuỗi buồn nôn đến tận tâm can. Ọe!

Rời tòa, họ ra về trong tâm trạng giải phóng. Tối hôm đó cả hai rủ bạn bè đi quẩy. Họ phải ăn mừng sự độc thân chớ. Trời đổ cơn mưa như trút. Một tia sét! 

Đùng một cái họ xuyên không vào thời điểm hai mươi năm trước. Lúc này cả hai vẫn đang là người lạ. 

Nhưng trớ trêu ở chỗ, họ xuyên không vào… thân xác của đối phương.

Chàng trai thức giấc, soi gương và nhìn thấy gương mặt của cô gái mà mình vốn căm thù nhất, ở tuổi 20.  

Cô gái bên kia cũng thế. Trời ơi, sao lại trao cho tôi món quà và tai ương cùng một lúc thế này. Tôi căm thù gương mặt này, cơ thể này và bây giờ tôi phải sống cùng với nó. 

Họ thử mọi cách, không có cách nào để trở về với hiện tại. Họ bèn sống tiếp.

Và ở đó, họ lần đầu nhìn cuộc đời bằng con mắt của đối phương.

Lần đầu tiên làm con gái, chàng trai mới hiểu những nỗi khổ của đối phương. Bị ép phải nữ công gia chánh, phải làm việc nhà, những kỳ kinh nguyệt khó chịu làm thay đổi tâm tính. Chàng phải nấu một bữa cơm, mới thấy một núi công việc vất vả từ đi chợ, chọn nguyên liệu, về rửa, cắt gọt, ngâm, ướt, nấu, nướng, nêm nếm, dọn lên…

Trước đây chàng chỉ biết ăn mà thôi!

Lần đầu tiên làm con trai, cô gái mới hiểu hóa ra đàn ông có nhiều nỗi sợ quá. Sợ không kiếm ra tiền, sợ bị coi thường, sợ chim bé, sợ không hấp dẫn giới tính, sợ không kịp lo cho ba mẹ. Cả tấn áp lực trên vai mà họ vẫn phải gồng, phải cố tỏ ra làm cây tùng cây bách. Hóa ra đàn ông còn sợ tỏ ra yếu đuối nữa. Trong khi yếu đuối có gì là xấu, loài người sinh ra vốn đã yếu đuối đó thôi.

Trước đây nàng chỉ biết trách chồng vô tâm mà thôi!

Rồi họ tiếp xúc với thế giới của người kia, cha mẹ, bạn bè, kẻ thù… Họ dần biết vết thương tâm lý của nhau. Chàng trai biết cô gái có trauma lớn về tự do, vì hồi bé cô bị cha mẹ nhốt trong nhà khóa cửa lại. Cô chỉ được nhìn thấy đám bạn vui chơi bên ngoài qua khung cửa sổ. Nên lớn lên cô khao khát tự do, cô sợ sự ràng buộc. Vậy mà mình đâu có biết, mình cứ giữ rịt người ta bên cạnh mình, không muốn người ta được khám phá thế giới. Mình nói mình thương người ta mà mình có hiểu người ta đâu.

Rồi cô gái biết chàng trai có trauma lớn về cái ôm. Thuở nhỏ chàng trai không được mẹ ôm. Mẹ vừa sinh ra đã bỏ chàng sáng một bên để lao vào đời kiếm cơm. Chàng bù lăn bù lóc ở nhà một mình. Nên chỉ cần có ai ôm chàng, chàng xem đó là mẹ. Lớn lên chàng khao khát được thương, được ôm, được yếu đuối, được vỗ về biết bao. Vậy mà mình chỉ biết nói là chàng phải mạnh mẽ lên, phải độc lập lên, phải trưởng thành. 

Cứ thế, họ càng sống tiếp, họ càng hiểu đối phương và từ đó, họ càng hiểu mình. Và họ nhận ra hai mươi năm qua, mình chưa bao giờ thực sự nhìn sâu vào đối phương, mình toàn ép đối phương nhận thứ họ không muốn, nhưng lại không cho thứ họ cần. Họ chưa bao giờ đặt mình vào đối phương. Giờ hiểu rồi thì thấy thương người ta quá. Người ta chỉ muốn tốt cho mình thôi mà, nhưng vì không hiểu, nên tốt thành xấu, đúng thành sai. Con gấu chỉ muốn đập con muỗi trên mặt mình, nhưng nó quên bàn tay nó đầy những móng vuốt. Và làm sao ta có thể ôm lấy một người khi ta là một cây xương rồng hay một con nhím? Yêu thương thì tuyệt vời rồi, nhưng cần phải biết cách nữa. Phải biết cách nhìn thật sâu. Một bữa ăn không chỉ có cơm canh lùa vào miệng mà chứa rất nhiều thời gian, tâm huyết và tình cảm. Hãy ăn nó thật sâu vào. Từng hạt cơm đó đâu chỉ là hạt cơm, nó là mồ hôi của nông dân, là nước trên đồng, là những câu hò đối đáp trong lúc đồng án. "Hỡi cô tát nước bên đàng, sao cố múc ánh trăng vàng đổ đi". Chẳng có một thứ gì đơn lẻ, mọi thứ kết nối với nhau, dựa vào nhau. 

Vậy hai mảnh đời có thể dựa vào nhau không? Được chứ, miễn ta nhìn thật sâu, thật rõ. Nhìn vào thì thấy thương hơn, thấy đứt ruột ra, thấy tim chùng xuống. Hai nhân vật trong câu chuyện kia rồi sẽ ra sao, tôi chưa dám nghĩ đến. Nhưng tôi chỉ nghĩ nếu trong mọi mối quan hệ, đôi khi thay đổi góc nhìn, sẽ thấy hạnh phúc thực ra vốn đã ở sẵn đó chờ ta chạm tới rồi. 

Vì rốt cục yêu nhau đâu phải là nhìn nhau, mà cùng nhìn về một hướng. Chúng ta, không chỉ vợ chồng mà còn là loài người nói chung, vốn cãi nhau chỉ vì khác góc nhìn thôi mà. Đồng vợ đồng chồng, tát biển đông cũng cạn. Chữ đồng ấy thật quan trọng. 

Từ đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu, đồng bệnh tương lân… 

Nhưng đa số chúng ta, chỉ vì quên thay đổi góc nhìn mà sa vào cái bi kịch muôn thuở của đồng sàng dị mộng.

Phải có cách nào thoát khỏi ma trận chứ! 

About the Author

TrungHi / Author & Editor

Has laoreet percipitur ad. Vide interesset in mei, no his legimus verterem. Et nostrum imperdiet appellantur usu, mnesarchum referrentur id vim.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét